Nỗi Buồn Nào Rồi Cũng Sẽ Qua Thôi, Thời Gian Sẽ Chữa Lành Mọi Thứ

By Tui Là Eva | Tâm Sự Eva

Nỗi buồn nào rồi cũng sẽ qua thôi

Đã bao giờ bạn thầm ước Doremon có thật ngoài đời, để bạn có thể mượn cỗ máy thời gian thần kỳ mà quay về quá khứ?

Trở về thời thơ ấu là một điều mà tôi nghĩ ai cũng ao ước. Trong đó có cả tôi.

Lúc ấy, tôi đứa trẻ hồn nhiên. Công việc hằng ngày chỉ là ăn, chơi và ngủ rồi lặp lại như thế.

More...

Tôi nhớ ngày xưa nhà tôi chẳng khá giả được như bây giờ đâu. Bố mẹ tôi đều phải làm lụng vất vả mới có đủ của ăn, của mặc. Cuộc sống tuy thiếu thốn là vậy nhưng lúc nào cũng vui vẻ lạ thường.

Trở về tuổi thơ

Với tôi, niềm vui đơn giản là những khi ngóng chờ dài cỗ đợi mẹ đi chợ về để có những viên kẹo ngọt đầy lôi cuốn. Khi thì một viên, khi thì hai viên, chỉ cần vậy thôi là tôi đủ hạnh phúc cả ngày rồi.

Hay mỗi lần bố đi lấy hàng ở thành phố, bố đều mang về cho tôi một cuốn truyện tranh. Đối với lũ trẻ chúng tôi lúc đó mà nói thì truyện tranh còn hơn cả một gia tài.

Tôi không nhớ hồi đó có lúc nào tôi buồn không? Chắc là cũng có. Mà có lẽ chưa kịp nhận ra là mình đang buồn thì đã được những điều đơn giản như vậy làm cho tôi vui rồi.

Nhưng càng lớn lên, tôi càng nhận ra những niềm vui đó khó mà có lại được nữa. Khi mà có quá nhiều chuyện làm tôi phải suy nghĩ, dù muốn, dù không. Chuyện tình yêu, công việc, cuộc sống rồi còn tiền bạc các thứ nữa chứ. Nhiều khi chỉ cần ngồi một mình thôi tôi cũng thấy mình vu vơ buồn rồi.

Trưởng thành

Tôi nhớ có đợt tôi thích anh chàng kia ở công ty đầu tiên mà tôi làm. Anh ấy chính là mẫu người bạn trai mà tôi luôn ao ước. Tôi luôn kiếm những cơ hội để có thể tiếp cận anh ấy. Anh đi pha cà phê, tôi cũng bắt chước lẽo đẽo đi theo rồi kiếm chuyện tán dóc. Tan ca, anh đi về tôi cũng đứng lên đi về, mặc dù có thể việc còn chưa xong, để mà có thêm thời gian nói chuyện với anh.

Nhưng có vẻ anh ấy không nhận ra tình cảm của tôi. Cũng có thể là đã nhận ra nhưng giả vờ không biết. Anh ấy chỉ xem tôi như là một người đồng nghiệp. Dù tôi có cố gắng tiếp cận anh thế nào thì cũng không có kết quả khả quan. Cho đến một ngày tôi biết được thật ra anh đã có người yêu rồi. Tôi thấy mình thật ngốc nghếch, lẽ ra tôi nên tìm hiểu kỹ trước khi lên kế hoạch tiếp cận. Có thể bạn cho rằng điều này không đáng buồn nhưng nó cũng khiến tôi u sầu cả mấy ngày liền. Mà thôi, lần sau sẽ rút kinh nghiệm. Dù sao cũng khó tìm được người mình thực sự có cảm tình mà.

buồn vì công việc

Tôi buồn vì tình một thì công việc nhiều khi lại khiến tôi buồn gấp mười lần như vậy. Tôi là kiểu con gái cầu tiến mà. Cho nên, khi quyết định thăng chức của tôi không được phê duyệt, tôi chả còn hứng thú gì mà làm việc nữa. Liệu tôi có quá ảo tưởng vào năng lực của mình không nhỉ? Ôi, tôi lại nghi ngờ năng lực bản thân mất rồi. Điều này không tốt chút nào. Ừ thì có lẽ lần này mình không may mắn, hãy cố gắng hết sức và thử cho lần sau xem sao. Dù sao mình cũng còn trẻ, còn cả một tương lai phía trước để mà phấn đấu. Đâu thể chỉ vì chuyện này mà đánh mất tinh thần vốn có bấy lâu được.

Vậy đó, lúc bé thì hay vui, lớn lên lại hay buồn. Nếu xem cuộc sống là một món ăn ngon thì nỗi buồn là một loại gia vị không thể thiếu. Tự hỏi sống mà thiếu nỗi buồn liệu có vô vị không? Dẫu sao đó cũng là một sắc màu của cuộc sống mà.

Nếu có ai nói với bạn rằng họ không bao giờ biết buồn, liệu bạn có tin không? Những người như thế, bạn sẽ thấy họ lúc nào cũng vui vẻ, nói cười rôm rả. Nhưng không bao giờ biết buồn ư? Có chăng là họ đang tự lừa dối chính mình mà thôi. Họ mang tiếng cười đến cho người khác cốt để quên rằng trong sâu thẳm trong tâm hồn họ đang chất chứa một nỗi buồn thầm kín. Tôi có nghe đâu đó câu nói thế này "Nghệ sĩ hài là những người mua vui cho thiên hạ nhưng có lúc họ lại không thể tự mang tiếng cười cho bản thân mình." Nghe thật đau đớn làm sao.

Giúp đỡ người khác

Cho nên, nếu vui thì nói vui, nếu buồn thì cũng đừng nên cố giấu trong lòng làm gì. Nỗi buồn giấu kín chỉ khiến chúng ta thêm buồn mà thôi. Thật hạnh phúc nếu có người tâm sự nếu ta rơi vào tâm trạng như vậy. Và chúng ta luôn có những người như thế. Đừng nói là mình không có ai để tâm sự cả. Ít nhất ta cũng có bố mẹ, người lúc nào cũng sẵn sàng bên ta, hỗ trợ ta vô điều kiện. Sự thật là như thế nhưng có nhiều lúc ta lại vô tình mà quên đi.

Chúng ta có thể không thích buồn, nhưng rồi ai cũng sẽ trải qua. Không một lần thì cũng nhiều lần. Có nỗi buồn dai dẳng, ám ảnh ta mãi không dứt từ ngày này qua ngày khác. Có nỗi buồn mong manh, vội đối nhưng cũng vụt đi. Nhưng cuối cùng thì bạn cũng biết đấy, nỗi buồn nào rồi cũng sẽ qua mà thôi.

>