Gia Đình Là Điều Tuyệt Vời Nhất, Nơi Luôn Chào Đón Ta Trở Về

By Tui Là Eva | Tâm Sự Eva

Gia đình là điều tuyệt vời nhất

Có đi xa nhà, sống tha hương cầu thực nơi đất khách quê người, ta mới thấm thía được không đâu tuyệt vời bằng gia đình.

Nhất là vào những đêm tĩnh mịch như thế này, ta cố nhắm mắt nhưng vẫn không thể nào ngủ được. Có một cái gì đó da diết dâng lên trong lòng. Đã lâu rồi ta không có được cảm giác như thế này. Phải chăng là ta đang nhớ nhà?

More...

Bố Mẹ Luôn Yêu Thương Ta Vô Điều Kiện

Bố mẹ luôn yêu thương ta vô điều kiện

Ta nhớ những bữa cơm ấm áp cùng bố mẹ, cả nhà ngồi quân quần bên nhau, nói cười rôm rả. Cái thời khắc này nó mới quý giá làm sao. Cả ngày bố mẹ bận bịu với những mưu sinh cuộc sống, con thì lo đi học, thì đây là lúc hiếm hoi trong ngày mà cả nhà được ngồi cùng nhau.

Bố hay hỏi hôm nay đi học có gì vui không con. Tôi chỉ chờ có thế, nhớ được chuyện gì thì vội kể ngay chuyện ấy chứ không thì quên mất, mặc cho miệng đang đầy cơm. Nào là được mười điểm toán nè, cô giáo khen trước lớp nè cho đến những chuyện trên trời dưới đấy khác. Tôi cứ luyên thuyên như thế. Bố mẹ vừa nghe vừa cười: "Ăn xong đi đã rồi nói, con gái con đứa cứ thế này lớn lên ế chồng cho xem." Ế hay không ế mặc kệ, lúc ấy tôi chỉ muốn ở mãi với bố mẹ mà thôi.

Nhưng ta cũng không thể sống với gia đình mãi, rồi cũng đến một lúc nào đó ta đành phải tạm rời xa để đến với những giấc mơ, hoài bão riêng.

Ngày nhận được tin đậu đại học, ta vui mừng hết lớn. Bố mẹ cũng vui mừng khôn xiết, nhưng đâu đó vẫn thoáng qua những nỗi lo. Không biết sau này nó sống một mình có ổn không, nhỏ giờ chưa xa mà. Rồi khi đổ bệnh thì ai chăm sóc cho nó đây, ăn uống liệu có đầy đủ được như ở nhà. Bố mẹ ta luôn lo xa như thế, âu cũng vì tình thương vô bờ bố mẹ dành cho ta.

Gia đình là số 1

Có những lúc ta bị cuốn vào vòng xoay cuộc sống, vô tình quên mất ở quê nhà bố mẹ ngày đêm nhung nhớ.

Có lúc ta cảm thấy phiền vì cứ hai, ba ngày bố mẹ lại gọi hỏi thăm cuộc sống dạo này thế nào. Ta thì lại vô tâm mà buột miệng: "Con đang bận lắm, con gọi lại sau nha." Ta ít khi gọi về hỏi thăm, ta đâu biết rằng họ nhớ ta đến nhường nào. Đôi khi mỗi cuộc gọi như thế, bố mẹ chỉ đơn giản là muốn nghe thấy giọng của ta để biết được mọi chuyện đều ổn thôi.

Bố mẹ cũng rất hay nói dối. Có những khi ta nhớ gọi về hỏi thăm, bố mẹ lúc nào cũng cười bảo là họ khỏe, rất khỏe. Ta thì vẫn luôn tin là như mà nào đâu biết rằng họ không muốn ta lo lắng nên dù bệnh tật ra sao họ cũng giấu.

Gia Đình Luôn Là Điều Tuyệt Vời Nhất

Gia đình là điều tuyệt vời

Gia đình là luôn là nơi bình yên nhất. Để mỗi khi ta mệt mỏi giữa những bộn bề lo toan của cuộc sống, ta lại có nơi để mà trở về.

Ta sẽ luôn cảm thấy mình được bao bọc, chở che bởi những người ta thân yêu nhất. Họ luôn mong muốn mọi thức tốt đẹp nhất cho ta, chăm sóc, nuôi nấng ta vô điều kiện.

Thử hỏi ta có thể tìm được ở đâu trên thế gian này những người có thể hi sinh mọi thứ cho ta, dành cả tuổi thanh xuân để dạy dỗ ta nên người, lo cho ta từng cái ăn, của mặc. Có lẽ không đâu cả ngoài gia đình.

Ta vẫn luôn tìm kiếm hạnh phúc ở những nơi xa xôi, mơ hồ. Nào ngờ gia đình là nơi hạnh phúc nhất mà bấy lâu nay ta không nhận ra. Chẳng phải điều tuyệt vời nhất là luôn có người cùng chia sẻ niềm vui, nỗi buồn cùng ta hay sao? Đừng tìm kiếm đâu xa, gia đình lúc nào cũng ở bên, ta có thể quay về bất cứ lúc nào.

Ta cũng không quên rằng có những lúc ta phạm phải những lỗi lầm. Dù to nhỏ thế nào thì gia đình cũng sẽ dễ dàng tha thứ cho ta. Không những thế, gia đình còn là những lời khuyên bảo, dạy dỗ để ta không phải tái phạm lại những lỗi lầm ấy.

Nhà là chốn bình yên

Giữa những lúc mất động lực vào cuộc sống nhất, chỉ cần nghe câu nói của mẹ: "Dù thế nào thì cứ về đây, mẹ sẽ nuôi con" là ta lại cảm thấy ấm lòng. Liệu ai có thể nói được những câu như thế cơ chứ? Không ai cả, chỉ những người trong gia đình ta mà thôi.

Ta xa nhà đã lâu, thời gian bên gia đình cũng vì thế mà không được nhiều như trước nữa. Vì thế, những giây phút hiếm hoi, quý giá được ở bên gia đình, ta hãy trân trọng nó hết mức có thể. Để mai sau không phải hối hận mà thốt lên: "Giá mà mình giành thời gian cho gia đình nhiều hơn."

Tuy không phải lúc nào cũng hoàn hảo, vẫn có những cải vã, hiểu lầm, giận hờn. Nhưng đến cuối cùng, gia đình vẫn là nhà, là mái ấm mà ta luôn có thể trở về.

Đêm nay sao dài quá, thời gian cứ thế trôi, ta vẫn nằm thao thức. Không biết giờ này bố mẹ đã ngủ chưa? Bệnh viêm khớp của bố dạo này có còn hành hạ bố nữa không? Vườn rau của mẹ chắc vẫn tốt như mọi ngày? Cũng lâu rồi ta chưa về thăm nhà đúng không nhỉ? Ta bất giác nhất điện thoại lên, chỉ chờ đầu dây bên kia: "Có chuyện gì không con?" là ta: "Tuần sau con về nhà chơi nha mẹ"

>